Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan 17, 11b-19.
Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin hãy gìn giữ trong danh Cha những kẻ Cha đã ban cho Con, để chúng được nên một như Ta. Khi Con còn ở với chúng, Con đã gìn giữ chúng trong Cha. Con đã gìn giữ những kẻ Cha đã giao phó cho Con, không một ai trong chúng bị mất, trừ ra con người hư vong, để lời Kinh Thánh được nên trọn. Bây giờ Con về cùng Cha, và Con nói những điều này khi Con còn dưới thế, để chúng được đầy sự vui mừng của Con trong lòng.
“Con đã ban lời Cha cho chúng, và thế gian đã ghét chúng, vì chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Con không xin Cha đem chúng ra khỏi thế gian, nhưng xin gìn giữ chúng cho khỏi sự dữ. Chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Xin hãy thánh hoá chúng trong chân lý: lời Cha là chân lý. Cũng như Cha đã sai Con vào thế gian, thì Con cũng sai chúng vào thế gian. Và vì chúng, Con đã tự thánh hoá, để cả chúng cũng được thánh hoá trong chân lý”.

“Như Cha đã sai con đến thế gian, con cũng sai họ đến thế gian”.
Ngày kia, Thomas Edison đem về cho mẹ một tờ giấy. Đọc xong, bà ôm con và nói, “Con là một thiên tài; trường này quá nhỏ cho con!”. Nhiều năm sau, Edison mới biết mảnh giấy thật sự viết, “Con bà quá chậm, chúng tôi không nhận!”. Ông đã khóc và viết, “Một người mẹ anh hùng đã biến một đứa trẻ bị loại thành thiên tài!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Nếu có một bà mẹ kỳ vọng vào con, thì Chúa Giêsu càng kỳ vọng vào các môn đệ của Ngài. Họ không chỉ thay đổi thế giới, nhưng còn dự phần cứu độ nó! Tin Mừng hôm nay tiết lộ niềm tín nhiệm đầy nghịch lý ấy: Thiên Chúa không sợ ‘sai những kẻ mong manh’.
Điều đáng kinh ngạc trong Tin Mừng Gioan là Chúa Giêsu không xây dựng Hội Thánh bằng những con người hoàn hảo. Phêrô sẽ chối Thầy, Tôma sẽ nghi nan, các môn đệ sẽ bỏ chạy; vậy mà Ngài vẫn sai họ đi. Động từ Hy Lạp apostellō – “sai đi” – không chỉ mang nghĩa giao nhiệm vụ, nhưng còn diễn tả việc được tham dự vào chính sứ mạng ấy. Vì thế, Kitô hữu không phải là những người mạnh mẽ hơn người khác, nhưng là những kẻ mong manh được Thiên Chúa tín nhiệm và trao phó Tin Mừng.
Thiên Chúa thường gửi đi những con người “đủ yếu” cho sứ mạng họ nhận lãnh. Vì thế, sự mong manh không phải điều cản trở, nhưng lại là nơi quyền năng Thiên Chúa biểu lộ. Chúa Giêsu không chờ các môn đệ hoàn hảo rồi mới sai họ; Ngài ‘sai những kẻ mong manh’ giữa yếu đuối và thất bại, để họ học biết cậy dựa vào Ngài. Bình sành có nứt thì Ánh Sáng bên trong mới toả ra. “Nếu mục tiêu là sự lệ thuộc vào Thiên Chúa, thì yếu đuối lại là một lợi thế!” – Alistair Begg.
Phaolô hiểu rất rõ sự mong manh ấy. Ông biết “sói dữ”, xiềng xích và chống đối chờ mình, nhưng vẫn bước đi. Vì Phaolô không cậy dựa vào sức riêng, nhưng vào “Lời ân sủng” – bài đọc một. Vậy mà giữa một thế giới đầy bất an, Thánh Vịnh đáp ca vẫn có thể reo lên, “Hỡi vương quốc trần gian, nào hát khen Thượng Đế!”; vì Tin Mừng chưa bao giờ được trao cho những kẻ bất khả chiến bại, nhưng cho những kẻ dễ vỡ. Kẻ tưởng mình bất khả chiến bại là kẻ đầu tiên bị loại khỏi cuộc chơi của ân sủng.
Anh Chị em,
Đức Kitô chính là “Đấng được sai đi” đầu tiên – Đấng đã tự nguyện mang lấy mọi mong manh của phận người. Ngài bước vào thế gian không bằng quyền lực, nhưng với một thân xác có thể bị phản bội, tổn thương và đóng đinh. Thế nhưng, chính trong sự yếu hèn ấy, quyền năng cứu độ của Chúa Cha được biểu lộ. Vì thế, theo Chúa Kitô không phải là trở nên bất khả tổn thương, nhưng là dám để đời mình được Ngài sử dụng, ngay trong yếu đuối. Sự thánh thiện không nằm ở chiếc áo không tì vết, nhưng ở bàn chân lấm bùn vẫn dám bước đi. Có lẽ đó là lý do Chúa Giêsu vẫn tiếp tục ‘sai những kẻ mong manh’. “Thiên Chúa không đòi chúng ta thành công, nhưng để mình được Ngài sử dụng!” – Madeleine Delbrêl.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con không mạnh mẽ như con tưởng; nhưng nếu Chúa vẫn còn tin con, xin cho con đủ can đảm đứng dậy và tiếp tục đi tới!”, Amen.
Lm. Minh Anh TGP. Huế