Thứ Năm Tuần 3 Mùa Chay – Tiếng Nói Bị Đánh Cắp

12/03/2026

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca 11, 14-23.

Khi ấy, Chúa Giê-su trừ một quỷ câm. Khi quỷ ra khỏi, người câm liền nói được và dân chúng đều bỡ ngỡ. Nhưng có mấy người trong bọn họ nói rằng: “Ông ta nhờ tướng quỷ Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ”. Mấy kẻ khác muốn thử Người, nên xin Người một dấu lạ từ trời xuống. Nhưng Người biết ý của họ, liền phán:

“Nước nào tự chia rẽ, sẽ diệt vong, và nhà cửa sẽ sụp đổ chồng chất lên nhau. Vậy nếu Sa-tan cũng tự chia rẽ, thì nước nó làm sao đứng vững được? Bởi các ngươi bảo Ta nhờ Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, vậy nếu Ta nhờ Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì con cái các ngươi nhờ ai mà trừ? Bởi đó, chính con cái các ngươi sẽ xét xử các ngươi. Nhưng nếu Ta nhờ ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, ắt là nước Thiên Chúa đã đến giữa các ngươi rồi.

“Khi có người khỏe mạnh và võ trang đầy đủ canh giữ nhà mình, thì của cải người đó được an toàn; nhưng nếu có người mạnh hơn xông đến đánh bại hắn, thì sẽ tước hết khí giới hắn tin tưởng, và làm tiêu tan hết những gì đã tước đoạt. Ai không thuận với Ta là nghịch cùng Ta, và ai không thu góp với Ta là phân tán”.

“Khi quỷ xuất rồi, người câm nói được!”.

“Hãy kêu lên bằng trăm ngàn tiếng nói; thế giới đang mục nát vì sự im lặng!” – Catharina Siêna.

Kính thưa Anh Chị em,

Giữa một thế giới đang mục nát vì sự im lặng, biết bao tiếng nói của sự thật, của lương tâm, của Tin Mừng đã dần dần bị cướp mất… ‘tiếng nói bị đánh cắp’. Tin Mừng hôm nay kể chuyện một tiếng nói được trả lại.

Thời xưa cũng như thời nay, sự dữ luôn tìm cách cướp lấy tiếng nói của con người. Làm được điều đó, nó đã thắng một nửa! Giêrêmia hiểu rõ điều ấy – bài đọc một. Ông được sai đi nói Lời Thiên Chúa cho một dân tộc không muốn nghe. Mỗi lần mở miệng, ông phải trả giá: bị chống đối, bị nhạo báng, bị cô lập. Có lúc ông muốn im lặng cho xong; nhưng ông thú nhận, Lời trong lòng ông như ngọn lửa bị giam trong xương cốt; ông cố nén lại mà không được. Ông phải nói, vì im lặng lúc ấy cũng là phản bội. “Im lặng trước sự dữ còn tệ hơn chính sự dữ!” – Gioan Kim Khẩu.

Tin Mừng cho thấy sự dữ còn đi xa hơn: nó không chỉ chống lại tiếng nói của sự thật, nó tìm cách làm cho con người câm luôn. Chúa Giêsu không chấp nhận điều đó. Ngài ra lệnh cho quỷ câm phải ra khỏi người kia, vì khi miệng bị khoá lại, sự thật không còn được nói ra; lương tâm không còn dám lên tiếng; Tin Mừng sẽ chết lặng. Ngài giải thoát và trả lại tiếng nói cho con người; không chỉ chữa lành thân xác, Ngài còn giải phóng con người khỏi thứ im lặng do sợ hãi. Vì thế, nơi nào Ngài đi qua, sự câm lặng của sự dữ phải chấm dứt.

Nhìn quanh đời sống, chúng ta thấy điều đó không xa lạ. Có những tiếng nói của lương tâm bị bóp nghẹt bởi lợi ích; tiếng nói của sự thật bị che lấp bởi sợ hãi; tiếng nói của công lý chìm xuống giữa những thoả hiệp ngầm. Và nhiều khi, tiếng nói của Tin Mừng cũng dần dà lặng đi trong chính đời sống chúng ta. Chúng ta không thiếu đức tin; nhưng thiếu can đảm nói về đức tin; không thiếu Tin Mừng, nhưng Tin Mừng nhiều khi chỉ ở lại trong lòng. Từng chút một, sự im lặng trở thành thói quen. Và khi sự im lặng thành thói quen, tiếng nói Tin Mừng dễ dàng bị lấy đi… ‘tiếng nói bị đánh cắp’. “Khi sự thật im lặng, dối trá bắt đầu lên tiếng!” – Bênêđictô XVI.

Anh Chị em,

Chính Chúa Giêsu cũng đi con đường của những tiếng nói bị chống đối. Ở quê nhà, người ta muốn xô Ngài xuống vực. Tiếng nói ấy vẫn vang lên giữa dân chúng, chữa lành và nói sự thật của Thiên Chúa. Nhưng càng vang lên, nó càng bị chống đối. Người ta tìm cách bịt miệng, kết án, và cuối cùng treo Ngài lên thập giá. Người ta tưởng thập giá sẽ làm tiếng nói ấy im lặng. Nhưng chính trên thập giá, tiếng nói của Chúa Giêsu lại vang lên rõ nhất: tiếng nói của lòng thương xót và tha thứ. Thập giá không dập tắt tiếng nói ấy; thập giá làm cho nó vang xa hơn. “Sự thinh lặng của Đức Kitô trên thập giá mạnh hơn mọi lời nói của con người!” – Von Balthasar.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, xin bẻ gãy sự im lặng hèn nhát trong con; để khi thế gian cần tiếng nói của sự thật, con không còn là người câm!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế