Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 8, 5-17.
Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!” Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. Ðoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: “Ông cứ về, ông được như ông đã tin”. Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh.
Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường. Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài.
Ðến chiều, họ đưa đến cho Chúa nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng: “Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta”.

“Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta!”.
“Thập giá là tiếng ‘xin vâng’ của Thiên Chúa đối với con người, là biểu hiện cao nhất và mãnh liệt nhất của tình yêu Ngài!” – Bênêđictô XV.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay mặc khải một nghịch lý: Thiên Chúa không tránh né sự bất lực của con người; Ngài ‘xin vâng’ với nó, mang lấy nó và biến nó thành tình yêu cứu độ. Vì thế, trước mặt Ngài, có khi ‘bất lực – điểm mạnh’.
Viên đại đội trưởng bất lực trước bệnh tình của người đầy tớ; nhạc mẫu Phêrô bất lực trên giường bệnh. Điều đáng ngạc nhiên là Chúa Giêsu không chỉ chữa lành bệnh tật của con người; Ngài còn mang lấy nó. Matthêu ghi nhận: “Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta!”. Thiên Chúa không cứu chúng ta bằng cách đứng ngoài, nhưng bằng cách đi vào nỗi đau của chúng ta và để mình bị liên luỵ bởi nó. Hoá ra, sự bất lực của con người không phải là điều khiến Thiên Chúa quay đi, nhưng lại là nơi Ngài muốn đến gần nhất. “Chính nơi con người chạm tới giới hạn của mình, Thiên Chúa bắt đầu!” – Karl Barth.
Viên đại đội trưởng có đủ quyền lực, kẻ dưới phải thi hành; nhưng trước bệnh tình của người đầy tớ, quyền lực của ông khựng lại. Chính ở ranh giới đó, đức tin của ông bắt đầu. Ông không kéo Chúa Giêsu vào logic quyền lực của mình; ông chỉ thưa: “Xin Ngài chỉ nói một lời!”. Chính đó là điểm mạnh của ông: biết quyền lực của mình buộc phải giới hạn trước sự sống, và ông dám trao phần không thể ấy cho Thiên Chúa.
Nhạc mẫu Phêrô lại cho thấy một hình thức bất lực khác. Bà không nói một lời, cũng không xin một phép lạ. Bà chỉ nằm đó, sốt liệt giường. Chúa Giêsu cầm lấy tay bà; cơn sốt biến mất và bà “trỗi dậy”. Matthêu dùng động từ ēgeirō – động từ của phục sinh. Không có phục sinh nào chỉ cho riêng mình; người được nâng dậy là người được trao lại cho tình yêu và sự phục vụ. “Tình yêu luôn là một tiến trình đi ra khỏi chính mình!” – Joseph Ratzinger.
Israel cũng đã đi qua kinh nghiệm bất lực ấy. Thành thánh hoang phế, Đền Thờ đổ nát, mọi chỗ dựa đều sụp đổ – bài đọc một. Vậy mà Thánh Vịnh đáp ca vẫn kêu lên: “Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài!”. Đó vẫn là tiếng của lòng trông cậy. Trong Kinh Thánh, người nghèo trước hết là người không còn gì để bám víu ngoài Thiên Chúa. Rõ ràng, có những lúc, sự cùng quẫn và bất lực lại trở thành nơi đức tin tinh tuyền được sinh ra.
Anh Chị em,
Trên thập giá, Đức Kitô đã đi vào tận cùng của sự bất lực nơi con người. Ngài mang lấy thương tật, bệnh hoạn, tội lỗi và cái chết của chúng ta. Nhưng chính nơi tưởng như vô vọng nhất ấy, quyền năng cứu độ được tỏ bày. Vì thế, trong Đức Kitô, ‘bất lực – điểm mạnh’. “Chỉ một Thiên Chúa đau khổ mới có thể cứu độ!” – Jürgen Moltmann.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khi con không còn lời để mấp máy, xin cầu nguyện thay con; khi con không còn sức để đứng lên, xin mang lấy con; và khi con không còn biết phải làm gì, cho con biết đó có thể là khởi đầu của ân sủng!”, Amen.
Lm. Minh Anh TGP. Huế