Rỉ tai

12/07/2025

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 10, 24-33.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Bêelgiêbul thì huống hồ là người nhà của Ngài. Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.

“Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Ðấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.

“Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời”.

“Điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng!”.

Mary, một học sinh hở hàm ếch, điếc một tai. Nhưng ngày kia, kiểm tra thính giác, cô giáo Léonard đã dành cho Mary một ánh mắt ấm áp và một phép mầu! Học sinh xếp hàng để nghe một lời rất khẽ của cô giáo; sau đó, viết ra giấy. Và đây, những gì Mary viết ra: “Ước gì con là con gái nhỏ của mẹ!”. Đó là một lời rỉ tai thay đổi một cuộc đời!

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cũng nói đến những lời ‘rỉ tai’. Đó là trối trăng mà các anh của Giuse ‘cho là’ đã nhận từ cha trước khi ông qua đời; đó còn là những lời “rỉ tai” lúc đêm hôm của Chúa Giêsu mà các môn đệ sẽ “nói ra giữa ban ngày” và “lên mái nhà rao giảng!”.

Sợ rằng, Giuse nhớ lại chuyện xưa, các con của Giacóp sai người đến nói với Giuse những lời ‘rỉ tai’ được cho là của cha – bài đọc một. “Cha của chú trước khi chết đã truyền rằng: Các con hãy nói thế này với Giuse: Thôi ! Xin con tha tội tha lỗi cho các anh con, vì họ đã gây ra điều ác cho con!”. Nghe thế, Giuse bật khóc. “Không phải Giuse khiến các anh mình run sợ, mà là chính lương tâm của họ tố cáo. Khi lòng mình không ngay chính, người ta nhìn sự tha thứ cũng thành mối đe dọa!” – Augustinô; đang khi “Hỡi những ai nghèo hèn, hãy tìm kiếm Thiên Chúa, là tâm hồn phấn khởi vui tươi!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Với bài Tin Mừng, lời ‘rỉ tai’ Chúa Giêsu nói lúc đêm hôm là gì? Đây là một câu hỏi quan trọng. Hãy nhớ lại cách thức Ngài giảng dạy! Đầu tiên, Ngài nói xa gần bằng dụ ngôn để khơi gợi sự tò mò; một khi người nghe đã lớn lên trong đức tin, Ngài sẽ bắt đầu nhỏ to những lẽ thật sâu sắc – lẽ thật sâu sắc nhất là Chúa Cha! Ngài sẽ truyền đạt theo những cách thức vượt quá ngôn từ – che đậy bởi các hình tượng – để rồi, tỉ tê về Chúa Cha và con người Ngài theo những cách thức ‘không lời’ thầm kín nhất.

Như vậy, rất nhiều điều Chúa Giêsu muốn nói, nhưng Ngài chỉ nói “lúc đêm hôm” của đời sống nội tâm; qua đó – nhờ cầu nguyện, chiêm ngắm và soi rọi của Thánh Thần – ngay cả giữa tối tăm, chúng ta sẽ nghe được những lời ‘rỉ tai’ sâu sắc nhất vượt quá ngôn từ, khái niệm và hình ảnh. “Chúa nói với linh hồn trong thinh lặng. Và những lời thì thầm ấy, linh hồn chỉ nghe được khi đêm xuống và mọi tiếng ồn bên ngoài lặng đi!” – Gioan Thánh Giá.

Anh Chị em,

“Điều anh em nghe rỉ tai!”. Dưới ánh quang Thánh Thể, chúng ta lắng nghe Chúa Giêsu ‘rỉ tai’ từ bóng tối của đức tin những lời vốn có thể thay đổi cả một cuộc đời. Hãy để Thánh Thể lôi kéo chúng ta vào niềm tin sâu sắc nhất, chắc chắn nhất về tình yêu, sự tha thứ và lòng thương xót của Thiên Chúa. “Hãy ở lại với Chúa Giêsu trong Thánh Thể. Chính trong im lặng của sự hiện diện ấy, Ngài sẽ nói với bạn những lời không ai khác có thể nói – những lời có thể thay đổi đời bạn từ cội rễ!” – Gioan Phaolô II.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, không ao ước những ‘thủ thỉ’ của Chúa, con sẽ bị mê hoặc bởi những ‘thì thầm’ của thế gian. Dạy con chìm sâu hơn trong cầu nguyện và chiêm ngắm mỗi ngày!”, Amen.

Lm. Minh Anh, TGP. Huế