Lời khuất

25/12/2025

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca 2, 1-14.

Ngày ấy, có lệnh của hoàng đế Cêsarê Augustô ban ra, truyền cho khắp nơi phải làm sổ kiểm tra. Ðây là cuộc kiểm tra đầu tiên, thực hiện thời Quirinô làm thủ hiến xứ Syria. Mọi người đều lên đường trở về quê quán mình. Giuse cũng rời thị trấn Nadarét, trong xứ Galilêa, trở về quê quán của Ðavít, gọi là Bêlem, vì Giuse thuộc hoàng gia và là tôn thất dòng Ðavít, để khai kiểm tra cùng với Maria, bạn người, đang có thai.

Sự việc xảy ra trong lúc ông bà đang ở đó, là Maria đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa, và bà đã hạ sinh con trai đầu lòng. Bà bọc con trẻ trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong hàng quán.

Bấy giờ trong miền đó có những mục tử đang ở ngoài đồng và thức đêm để canh giữ đoàn vật mình. Bỗng có thiên thần Chúa hiện ra đứng gần bên họ, và ánh quang của Thiên Chúa bao toả chung quanh họ, khiến họ hết sức kinh sợ. Nhưng thiên thần Chúa đã bảo họ rằng: “Các ngươi đừng sợ, đây ta mang đến cho các ngươi một tin mừng đặc biệt, đó cũng là tin mừng cho cả toàn dân: Hôm nay Chúa Kitô, Ðấng Cứu Thế, đã giáng sinh cho các ngươi trong thành của Ðavít. Và đây là dấu hiệu để các ngươi nhận biết Người: Các ngươi sẽ thấy một hài nhi mới sinh, bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ”.

Và bỗng chốc, cùng với các thiên thần, có một số đông thuộc đạo binh thiên quốc đồng thanh hát khen Chúa rằng: “Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!”.

Nhưng Ngôi Lời ấy đã không đến trong ánh đèn rực rỡ, mà trong sự khuất lấp âm thầm – nơi quyết định chiều sâu của mọi vở diễn đời người.

Kính thưa Anh Chị em,

“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!” – Vậy mà Ngôi Lời ấy đã vào trần gian không trong hào quang nguy nga, mà trong sự khuất lấp của hang đá. Giáng Sinh vì thế, không bắt đầu từ những gì được thấy, mà từ một Ngôi Lời khiêm hạ, lặng lẽ như một ‘Lời khuất!’.

Tin Mừng ngày đại lễ không kể lại thiên thần, mục đồng hay bò lừa; thậm chí không nhắc đến Maria và Giuse – những chi tiết đã được công bố trong Thánh Lễ đêm. Hôm nay, Mẹ Hội Thánh mời chúng ta đi sâu vào mầu nhiệm. Đứa trẻ bé nhỏ ấy là ai? Vì sao sự ra đời âm thầm của một hài nhi lại làm chấn động cả lịch sử nhân loại?

Bằng những lời phi thường, Gioan trả lời, “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời là Thiên Chúa!”. Khởi đầu đó không chỉ là một em bé nhu mì, yếu đuối, nhưng là Lời quyền năng của Chúa Cha. Ngài không chọn con đường áp chế, nhưng tự hạ để ở giữa con người, chấp nhận bị che khuất trong phận người. Thế nhưng, Lời Giêsu không chỉ nói mà còn hành động, chữa lành, tha thứ, tái tạo và làm mọi sự nên mới; bởi đó, Lời bị hiểu lầm, bị khước từ, để cứu độ con người không chỉ từ bên ngoài, mà từ tận bên trong. Chính trong chuyển động âm thầm ấy, ‘Lời khuất’ hoạt động. “Những việc lớn thường được thực hiện trong những rủi ro lớn!” – Herodotus.

Để dễ hình dung, bạn hãy nghĩ đến “lời” của Michelangelo trên trần nhà nguyện Sistine, hay “lời” của Beethoven trong Bản Giao hưởng số 5. Nếu những “lời” ấy có sức lay động và biến đổi con người, thì Lời Giêsu – nhờ đó mà muôn loài được hiện hữu, được đổi mới và được dẫn vào sự sống viên mãn – sẽ tác động biết bao! Thế giới này mắc nợ một ‘Lời khuất’ đã chấp nhận trở nên vô danh trong trời đêm Bêlem, để con người có thể bước ra thế giới của ánh sáng. Với Gioan, “thế giới” không chỉ là vũ trụ bao la, mà còn là thế giới bên trong mỗi người – nơi bị lôi cuốn bởi bao ích kỷ, bạo lực, sợ hãi và mất nhân tính. Lời đã đi vào cả hai thế giới ấy để cứu lấy chúng ta.

Anh Chị em,

“Ngôi Lời đã trở nên người phàm!”. Như vậy, hang đá không chỉ là nơi chiêm ngắm đạo đức, nhưng còn là một lời mời. Giữa một thế giới ồn ào – muốn thấy, được nghe – Giáng Sinh mời bạn và tôi dừng lại trước máng cỏ để nhận ra chính trong sự khuất lấp mà Ngôi Lời đã đến để cứu độ con người. Bước ra từ hang đá, chúng ta được sai đi để trở nên “không ồn ào” mà trung tín, “không phô diễn” mà hiện diện, “không tìm thấy mình” mà để Lời được nhận ra trong đời sống. “Khiêm nhường mở những cánh cửa mà kiêu ngạo luôn bất lực!” – Zig Ziglar. Và như thế, bạn và tôi cho phép Thiên Chúa tiếp tục cư ngụ trong chính mình để Ngài có thể tiếp tục cứu lấy con người.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con yêu con đường lặng lẽ; sai con đi như Chúa đã đến – không chiếm chỗ, nhưng mở ra một không gian cho Chúa trong lòng người!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế